Skip to main content
x

"... khi ai hỏi tôi gởi con học ở đâu, thì tôi khuyên nên nghĩ đến TDTU trước. Ở nước ngoài, giáo sư hỏi muốn hợp tác với ai ở Việt Nam, tôi nói hãy nghĩ đến với TDTU vì tính minh bạch và tuyệt đối không có chuyện 'under the table'."

 

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn

Đại học Tôn Đức Thắng (TDTU) giờ nổi quá. Hôm qua trong một buổi tiệc, một anh bạn, là người lao động, hỏi tôi rằng đọc báo thấy TDTU đứng hạng top thế giới, thực hư ra sao. Tôi giải thích rằng TDTU đứng hạng 1000 gì đó chớ không phải “top thế giới”, nhưng dù như vậy thì cũng đáng khích lệ rồi.

Quan điểm cá nhân của tôi là đại học nào của Việt Nam được có hạng cũng đều đáng mừng. Đại học đó là TDTU hay VNU hay Duy Tân không quan trọng mấy, vì tất cả là của Việt Nam thôi. Có vài quan chức rất cao trong Nhà nước thấy TDTU lên bảng xếp hạng nhưng họ không mừng, vì theo họ VNU mới xứng đáng, thậm chí còn phao tin đồn nhảm! Oh hay! Sao lại nghĩ như vậy? TDTU không phải là đại học của Việt Nam à?! Suy nghĩ theo kiểu GATO, tiêu biểu ở nhiều người nhỏ mọn và hẹp hòi.

Tôi đã gắn bó với TDTU hơn 6 năm trong nhiều vai trò. Trong thời gian đó tôi rất hài lòng về mối liên hệ giữa tôi và trường. Tôi được trao nhiệm vụ làm retreat và Hiệu trưởng không hề can thiệp hay gợi ý gì cả; tôi có toàn quyền viết báo cáo theo cái nhìn của tôi. Hiệu trưởng chưa một lần can thiệp vào hội đồng bổ nhiệm giáo sư do tôi chủ trì. Hiệu trưởng chưa bao giờ can thiệp vào hội đồng chấm và trao giải thưởng do tôi chủ trì. Labo của tôi mua máy móc, thiết bị, tất cả đều 100% minh bạch, không có bất cứ ai gọi điện hay gợi ý hay bất cứ “đi đêm” nào. Ngay cả những nơi bán máy (thường kì vọng “huê hồng” gì đó) cũng kinh ngạc về tính minh bạch của TDTU. Có một đại diện công ti nói riêng với tôi là trong business của anh ấy 20 năm qua, chưa bao giờ có trường hợp như TDTU, vì tất cả các nơi khác đều có 'huê hồng'. Không có bất cứ ai trong TDTU liên lạc tôi để “gợi ý linh tinh” gì cả!. Tôi thích cách làm việc như vậy.

Ngay cả anh tài xế có lần chở tôi về quê công cán, tôi đưa cho anh ấy vài trăm ngàn để ăn uống dọc đường, anh ấy nhất định không nhận cho dù tôi nài nỉ cỡ nào; anh ấy nói em mà nhận thì sẽ bị đuổi ngay. Tôi nói chỉ có hai anh em mình, ai biết, vả lại đây là quà của tôi chớ không phải hối lộ. Nhưng anh ấy dứt khoát nói “No”. Trong môi trường Việt Nam, một trường đại học tạo được cái nề nếp từ cao xuống thấp như vậy không phải dễ và phải xem đó là thành tựu văn hoá.

Tôi có hai đứa cháu học ở TDTU. Đứa đầu thì đã ra trường lâu rồi và nay làm gì đó trong bộ máy Nhà nước ở Kiên Giang. Một đứa khác thì mới vào TDTU năm ngoái, và nó rất thích môi trường học của Trường. Thành ra, khi ai hỏi tôi gởi con học ở đâu, thì tôi khuyên nên nghĩ đến TDTU trước. Ở nước ngoài, giáo sư hỏi muốn hợp tác với ai ở Việt Nam, tôi nói hãy nghĩ đến với TDTU vì tính minh bạch và tuyệt đối không có chuyện "under the table".

Nay thì TDTU đã tạo nên một bước ngoặc quan trọng. Nhưng giữ cái vị trí đó còn khó hơn là đạt được nó. Tuy nhiên, TDTU có được một nền văn hoá khá tốt nên hi vọng sẽ giữ được và nâng cao vị trí hơn nữa trong tương lai.

Nguyễn Tuấn, August 25, 2019